[Kaiyuan] [Shortfic] ANH! LÀM BẠN GÁI EM NHÉ?

#I.Trường cấp ba Nam Khai.

Vương Nguyên, 15 tuổi, sau khi đã vượt qua kỳ thi trung khảo và đậu vào trường cấp ba Nam Khai, một ngôi trường danh tiếng đứng thứ hạng 18 toàn quốc gia. Đứng trước gương, soi mình trong bộ đồng phục đặc biệt của trường, Vương Nguyên nắm chặt hai tay giơ trước ngực:

“Được rồi Vương Nguyên! Nhất định mày sẽ tìm được một cô bạn gái thật xinh thật giỏi giang cho mẹ!!”

Cười một cái rõ tươi, trong ánh mắt cậu, mảnh vỡ ngôi sao ấy lại sáng rực lên mang bao nhiêu hy vọng. Sau một hồi nhìn ngắm nhan sắc, chỉn chu trang phục, Vương Nguyên phần nào đã yên tâm với vẻ bề ngoài của mình, cậu xách balo lên chào mẹ và đi học.

Vương Nguyên thủng thẳng đạp xe, đi đường gặp hàng xóm, cậu đều nở nụ cười thiên thần chào hỏi mọi người rất lễ phép. Trong mắt mọi người thường ngày cậu là một cậu bé thân thiện, rất mực quan tâm những người xung quanh, cực kỳ ấm áp và tốt bụng. Hôm nay Vương Nguyên tươi hẳn ra, tươi hơn ngày thường nữa cơ. Cũng phải, hôm nay là ngày đầu tiên đến trường, bước vào một môi trường mới, chắc hẳn sẽ áp lực lắm, cho nên cậu mới đầu tư vẻ bề ngoài cho thật tươi tắn, bước đầu là thu hút cái nhìn từ mọi người.

Tiết trời mùa thu thật sự mát mẻ, bầu trời trong vắt thỉnh thoảng lại có một vài đám mây bay. Gió thổi làm tóc Vương Nguyên khẽ bay phất phơ, ánh nắng buổi sớm nhẹ nhàng hôn lên đôi má phớt hồng của cậu, trong bộ đồng phục màu trắng, cả người cậu như tỏa ra ánh hào quang, không ai không ngỡ rằng đó có phải thiên thần giáng trần hay không? Thế là bước đầu thành công, cậu đi đến đâu cũng thu hút được ánh mắt từ khắp nơi, như vậy thì đến trường, chắc hẳn cũng sẽ được mọi người chú ý thôi, đặc biệt là các bạn nữ sinh.

Nhắc đến con gái, ý chí của Vương Nguyên càng thêm tăng. Từ nhỏ, cậu đã sở hữu một khuôn mặt đẹp hoàn hảo khiến các bạn cùng trang lứa phải ghen tị, kể cả con gái. Đẹp nhất ở cậu chính là đôi mắt, đôi mắt to tròn đen láy, trong nó là mảnh vỡ ngôi sao, luôn luôn tỏa sáng và long lanh. Tiếp đến là sóng mũi cao hoàn hảo. Sau đó lại là đôi môi đỏ dâu câu dẫn, ai nhìn cũng muốn cắn. Từng đường nét thanh tú trên khuôn mặt cậu, thật sự rất đẹp, rất rất hoàn hảo. Nhưng nó lại đem đến một quá khứ khá “đau khổ” cho Vương Nguyên. Chính bởi cái sự xinh đẹp lạ thường đó, cậu hay bị mọi người nhầm là con gái. Cứ hễ ai chưa một lần gặp cậu, đến khi gặp thì 10 người như 1 thốt lên đúng một câu “ TRỜI!! Con gái nhà ai mà xinh thế này?”. Đúng vậy đó, nét đẹp trong sáng cậu từ nhỏ đã được ví như một thiên thần, và lớn lên có thể sẽ xinh đẹp như một mỹ nhân, là mỹ nhân chứ chưa ai nói cậu giống nam nhân bao giờ. Cho nên lúc lên cấp hai, một số bạn chọc Vương Nguyên là con gái, cậu rất bức xúc, từ đó cậu đã nuôi ý chí tìm bạn gái để phục thù, nhất định phải chứng tỏ cho mọi người thấy cậu là nam tử hán khí chất ngời ngời chứ không phải mềm yếu giống con gái như mọi người nghĩ đâu.

Chỉ mới đứng trước cổng trường thôi, thế mà Vương Nguyên đã phải há họng vì độ to lớn uy nghiêm của nó. Nhìn từ bên ngoài, ngôi trường vừa cao vừa đồ sộ, trông cứ như trường phép thuật Hogwarts trong phim Harry Potter vậy. Học sinh ra vào đông đúc, mỗi người một tâm trạng, có vẻ họ cũng háo hức như Vương Nguyên a. Cậu nuốt nước bọt, lấy lại tinh thần bước vào trường. Phải vào bên trong mới biết cái trường nó rộng như thế nào a. Cầm bản đồ trên tay, Nguyên hí ha hí hửng đi tham quan. Trước khi quyết định vào trường này học, cậu đã tham khảo kiến trúc và cơ sở vật chất của ngôi trường này nhưng chỉ là nhìn qua màn hình ti vi và báo chí thôi, cho đến khi thật sự nhìn nó ở ngoài đời, cậu không hỏi ngỡ ngàng trước cái độ vĩ đại của nó. Từ cổng bước vào, có thể thấy được một đài phun nước khổng lồ. Cái đài phun nước chính là trung tâm của trường, xung quanh được lát gạch nhẵn in hoa văn nổi bật tạo thành 4 đường đi lớn, chia ra 4 phía để dẫn tới các tòa nhà, ven đường là các dãy hoa đủ màu sắc đường trồng theo một trình tự và đẹp mắt. Bao bọc cái khuôn viên trên là ba tòa nhà tạo thành chữ U vuông vắn. Sau các tòa nhà ấy là các sân tập của học sinh, nào là sân tập bóng, nhà thi đấu, nhà kính… . Chưa nói đến nội thất bên trong các tòa nhà ấy nữa, không chỉ là nơi cho các học sinh học, còn có một cái thư viện với hơn 1000 quyển sách trong đó, các phòng nghiên cứu, phòng máy tính hay các phòng chiếu,… Phải nói đây chính là một công trình qui mô hơn bao giờ hết.

Chỉ trong 20 phút trước khi vào lớp thì không thể nào tham quan hết cái trường này được. Vương Nguyên đành đi tìm lớp học của mình, chắc phải đợi lúc khác rồi hãy đi tiếp. Cậu học lớp 10-4, tầng 3, lớp của cậu nằm ở giữa dãy phòng khối 10. Đi ngang qua các lớp khác, ai cũng ít nhất một lần nhìn cậu không rời, thật sự mà nói, ngôi trường này không chỉ quy tụ các học sinh học giỏi nhất mà còn có những khuôn mặt điển trai xinh gái nhất Trùng Khánh này, nhưng trông cậu thật sự rất nổi bật trong đám người đó a.

Bước vào lớp, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người cậu như thể họ nhìn thấy sinh vật lạ. Cậu cũng sững người, chỉ biết cúi đầu gượng cười rồi bước xuống cuối dãy lớp trong cùng, chọn cho mình một góc bàn và ngồi yên vị ở đó.

_ Chào Vương Nguyên. Mình là Lưu Chí Hoành. Rất vui được làm quen._ Một cậu nhóc thân hình nhỏ nhắn trong cái áo đồng phục hơi rộng, da trắng hồng, cậu nhóc nở một nụ cười tinh nghịch lân la đến bắt chuyện với Vương Nguyên.

_ Chào…chào Hoành Hoành…hì hì… Nhưng sao cậu biết tên tớ vậy?_ Nguyên ngơ ngác nhìn Hoành, cậu cũng nở nụ cười tỏa nắng thân thiện bắt tay Chí Hoành. Một lát sau khi tiêu hóa hết lời nói vừa rồi của Hoành, Nguyên mới quay qua hỏi.

_ Bảng tên cậu in rõ chữ thế kia mà…tớ đâu có bị đui..hề hề_ Hoành chỉ chỉ cái bảng tên trên ngực Nguyên. Nhận ra cái ngốc của mình, Nguyên cũng chỉ biết gãi đầu cười ngố.

Ba tiếng trôi qua nhanh chóng, buổi học đầu tiên cũng khá thuận lợi. Bây giờ là giờ nghỉ trưa, Hoành Hoành tí tởn nhoài người sang cậu bạn Nguyên Nguyên đang ngồi cạnh, làm Nguyên giật cả mình:

_ Này. Đi ăn trưa không? Mình đói rồi a~~~

_ Ừ…tất nhiên là phải đi rồi, tớ cũng đói nữa._ Tưởng cái gì chứ về cái phần này thì cậu không từ chối đâu a~~.

Phòng học của Nguyên và căn tin nằm ở hai tòa nhà khác nhau. Chỉ trong vài phút, hai cậu nhóc với tâm hồn ăn uống đã tìm ra được cái căn tin khổng lồ đó. Cả một kho thức ăn như được dồn hết về đây, hai cậu nhóc mắt đã sáng rực hết cả lên, nháo nhào đến lấy đồ ăn. Có thể nói đây là thiên đường của chúng nó a.

Đang ngồi ăn nói chuyện vui vẻ, bỗng tiếng xì xào trong căn tin càng to hơn khiến hai cậu nhóc “trong mắt chỉ có đồ ăn” cũng phải dừng ăn mà quay đầu lại xem có chuyện gì. Từ phía bàn lấy thức ăn, hai bóng người khẽ lướt qua hai cậu nhóc kia, Vương Nguyên chợt khựng người lại, mắt cậu mỡ to hết cỡ. Bóng người vừa thoáng qua cậu, một nam nhân và một nữ nhân, phải nói là bao nhiêu nét tinh hoa của tạo hóa đều hội tụ lên hai người này. Cậu con trai ấy, sở hữu một chiều cao mà bao người mơ ước, từng đường góc cạnh trên khuôn mặt như được chạm khắc, hoàn hảo đến lạ thường, trên khuôn mặt tuấn tú đó là một đôi mắt nâu với đường nét sắc sảo, sóng mũi cao thẳng tấp, đôi môi mỏng hấp dẫn, nhưng nó không hở một nụ cười, khắp người cậu ta tỏa ra hàn khí băng lãnh, cậu ta đi luôn một đường thẳng đến chỗ ngồi mà không liếc mắt nhìn một ai. Còn về cô gái đi bên cạnh thì khác một trời một vực, kỳ lạ là khuôn mặt chữ V thanh tú của cô ta lại kha khá giống cậu con trai kia. Nhưng thật sự đúng là một mĩ nhân, đôi mắt to tròn của cô ta như có ma lực thu hút hết tất cả ánh nhìn của mọi người, đôi môi trái tim đỏ mê hoặc, dáng người cao cũng bằng Vương Nguyên rồi đấy, trong bộ đồng phục váy áo hơi bó lại  của nữ sinh, thân hình chữ S lộ rõ ra trông thật quyến rũ, cô gái ấy cứ lon ton theo sau lưng cậu con trai kia và ngồi ăn cùng cậu ta. Nguyên Nguyên nhìn họ rất lâu, miệng thì hả ra không thèm đóng lại luôn, tất cả âm thanh hỗn tạp xung quanh như ngưng đọng lại, khiến cậu như chỉ nghe thấy mỗi nhịp đập tim mình chợt lệch đi.

Hoành ngạc nhiên nhìn người bạn của mình, cậu lắc đầu cười cười rồi cho một muỗng cơm bự vào miệng Nguyên, lúc này Nguyên mới tỉnh người, hồn đã bay về với chủ.

_ Lần đầu tiên thấy họ, tớ cũng như cậu đấy, cũng là lúc ăn cơm như thế này nè…tớ đưa cả muỗng canh vào mũi luôn đấy..haiizzzz_ Hoành hiểu được cảm giác của cậu bạn, cậu cười tươi kể lại_ Hai cái người đó thật là muốn giết người mà, đã đẹp như vậy lại đi cùng nhau…chậc chậc…

_ Mà..họ là ai thế??_ Câu hỏi của Nguyên làm Hoành phụt cả cơm ra, ho sặc sụa.

_ Cậu….cậu ở trên núi xuống hả?? Họ nổi tiếng khắp cả Trùng Khánh này đấy nhé._ Hoành trợn tròn mắt lên nhìn cái cậu bạn “mới ở ngoài hành tinh xuống”, không khỏi ngạc nhiên.

Nhìn nét mặt Vương Nguyên vẫn không biến sắc, vẫn tỉnh bơ lắc đầu, Chí Hoành cũng thở dài ngao ngán, mặt xám lại. Cậu vừa ăn vừa giới thiệu danh tánh của hai cái con người chẳng khác gì ngôi sao ngồi đằng kia.

_ Nghe cho kĩ này!! Hai người đó là anh em ruột đó. Là cô cậu ấm của nhà Vương Khang, tập đoàn tài chính lớn nhất Trùng Khánh này, họ nổi tiếng chính là nhờ vẻ mặt ưa nhìn cộng với tài năng trời phú, về cái này thì trên mạng nói nhiều lắm mà, trang báo nào mà không tấm tắc khen ngợi họ, cả hình chụp lén hai anh em họ cũng được quăng đầy trên mạng xã hội kìa…

_ Thế họ tên gì vậy? Sao nhìn họ giống như bị cô lập vậy, ngồi ăn mà không có bạn kìa? Tính cách họ thế nào vậy?_ Nguyên vẫn chăm chú nghe Hoành luyên thuyên, nhưng cái mục đích chính của cậu là vậy thôi, chứ cũng không màng lắm về gia thế của hai người kia, cậu tuông một tràn câu hỏi.

_ À…anh zai đó tên Vương Tuấn Khải, là đàn anh lớp trên a, cậu nhìn mặt anh ta thì cũng đủ biết anh ta ra sao rồi ha, vô cùng lạnh lùng, không biết đã có ai lọt vào mắt xanh của anh ấy chưa nữa, nhưng dù gì thì nếu tớ là con gái tớ nhất định sẽ yêu anh ấy như các bạn nữ sinh kia a._ Hoành chấp tay trước ngực, mặt ngước lên trời, mắt sáng rực, rồi cậu lại tiếp tục tía lia._ Còn cô gái ngồi cùng anh ấy là Vương Tiểu Kha, bằng tuổi tụi mình đó. Cô ấy học lớp chuyên, lớp 10-1 ấy, vừa đẹp vừa giỏi giang, lần đầu nhìn thấy hình cô ấy tớ đã bị hút hồn rồi đó nha, cô ấy thân thiện lắm, chứ không như anh trai đâu. Hai người đúng là một trời một vực, nhưng mà thật sự là rất mê hoặc người ta a.

Hiểu rồi, giờ thì Vương Nguyên mới gật gù, suy nghĩ vẩn vơ, lòng không khỏi khâm phục hai con người hoàn hảo kia, trong mắt cậu bây giờ, họ như tỏa ra ánh hào quang vậy a.

Vương Nguyên được sinh ra trong một gia đình khá giả thôi, nhưng lại rất nề nếp, ba cậu không cho cậu dùng máy móc, vì sợ cậu sẽ mãi chơi bời không lo học. Nếu muốn tìm tài liệu thì phải đến thư viện hay ra quầy sách tham khảo, cho nên từ phòng cậu đến khắp căn nhà đều chỉ toàn sách với sách. Đến khi biết được hai con người kia, cậu mới chấp nhận rằng mình chẳng khác gì người trên thượng, thật là xấu hổ quá đi a~~~

Hết hai tiếng nghỉ trưa, các tiết học lại bắt đầu. Vương Nguyên ngồi trong lớp học mà đầu óc lại để trên tít tầng mây, cậu không ngừng nghỉ đến anh, thật sự có ấn tượng sâu đậm với anh lắm nga. Không biết cậu sẽ làm gì sau đó nữa nhỉ…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s