[Kaiyuan] [Shortfic] ANH! LÀM BẠN GÁI EM NHÉ?

#2. Làm quen.

 

Các tiết học trôi qua mau và không để lại một chữ gì trong đầu Vương Nguyên, lúc bấy giờ cậu chỉ toàn suy nghĩ vẩn vơ về ai kia, có chú tâm vào học đâu. Chí Hoành vì có hẹn với bạn nên đã về trước, cũng chỉ mới quen nhau chưa thân thiết nên cũng chưa thể về cùng nhau. Vương Nguyên đứng trước hành lang tầng 1, lúc này bóng học sinh đã vơi bớt, trên các đường đi cũng chỉ có lá rơi xào xạt. Không hiểu Vương Nguyên đứng đó để làm gì, cậu hình như đang chờ đợi điều gì đó, khuôn mặt hiện rõ nét lo âu, tim thì đập thình thịch…
Vương Tuấn Khải chậm rãi bước từ cầu thang xuống, anh thủng thẳng bước đi, lướt qua Vương Nguyên mà chẳng hề để lại một cái nhìn. Khuôn mặt có chút bối rối, bỗng dưng Nguyên lại chạy theo anh, cậu nắm lấy khuỷu tay anh, kéo anh lại làm anh cũng ngạc nhiên:
_ Anh….anh…_ Nguyên thở gấp, cậu lắp bắp, chắc là do hôi hộp thôi. Lông mày Khải bắt đầu nhíu lại..
_ Chuyện gì?_ khuôn mặt băng lãnh lại hiện ra, anh thật không thể kiên nhẫn chờ cho cậu nhóc kia thốt từng chữ được, tới sáng mai chưa chắc đã nói xong, mà cũng có thể anh không muốn nghe.
_ Em…em…anh…_ Nguyên vẫn không mở miệng được, đừng nói là cậu đang tỏ tình với anh đấy nhé, mặt đỏ hết cả lên rồi kìa.
Không đợi lâu nữa, Tuấn Khải quay phắt người lại định đi, cậu vội níu tay anh lại lần nữa:
_ Anh…Anh có thể giúp em tìm bạn gái được không?_ Nguyên hớt hải, nói luôn một hơi. Rồi cậu cúi mặt xuống che đi hai cái má đang hồng lên, mím chặt môi chờ đợi. Còn anh cũng sững người ra nhìn cậu, thật hết sức ngạc nhiên mà, khi không lại có cậu nhóc đến nhờ mình tìm bạn gái giúp. Nhìn mặt cũng dễ thương mà sao khùng dữ.
_ Hừ…_ Khải thở hắt ra, lạnh lùng quay lưng đi, mặc cho cậu nhóc kia chới với nhìn anh.
_ Ơ…..AAAAAA!!!! Mình sao thế này??? Sao lại nói ra cái lời ấy chứ??? Thật là mất mặt a~~~_ Nguyên mếu máo,vò đầu bứt tóc ngồi xổm xuống, thiệt là muốn khóc quá đi.

_ Cậu làm gì vậy?_ một giọng nói trong trẻo từ sau lưng cậu vọng lại. Vương Nguyên ngạc nhiên quay lưng lại nhìn. Thì ra là Tiểu Kha, em gái của Tuấn Khải, Vương Nguyên sững người nhìn cô không ngớt, mặt chốc lại đỏ lên, Tiểu Kha còn nở nụ cười thân thiện với cậu nữa, thật đúng là thiên thần mà.
_ Đừng nói là cậu vừa tỏ tình và bị anh Khải từ chối nhé?_ Chợt ý nghĩ tinh nghịch này lóe lên trong đầu Tiểu Kha khi cô vừa mới chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, cô tiến lại gần Vương Nguyên, ngồi xuống bên cậu, một lần nữa lại nở nụ cười, mắt mở to hơn vừa lộ vẻ tò mò thêm phần ngạc nhiên.
Vương Nguyên xám mặt lại, suýt nữa thì trúng tim đen rồi. Mặt cậu đỏ như cà chua chín, cậu lắc đầu nguầy nguậy rồi lại gãi đầu cười ngố đánh trống lãng.
_ A! Anh…anh cậu về rồi kìa sao cậu còn chưa về đi?_ Nguyên nhìn ra phía cổng đã không thấy bóng dáng anh đâu, vội quay đầu sang nhìn “nàng tiên ngây thơ” còn nhởn nhơ ngồi trước mặt cậu.
_ Ưm…kệ anh ấy đi. Hôm nay tớ không muốn về chung… Với lại hôm nay làm quen được với bạn mới…mình đi về chung ha?_ Tiểu Kha bĩu môi đưa mắt nhìn ra phía cổng trường, thật trong đầu cô bé không biết còn bao nhiêu ý nghĩ táo bạo hơn thế nữa. Thân là một tiểu thư danh giá lại đi về chung với một cậu nam sinh tầm thường, haizzz, chắc ngày mai trên bảng thông báo của trường sẽ dán đầy ảnh họ thôi._ Nha….nha…đi mà…_ Tiểu Kha lắc lắc tay Vương Nguyên, làm mặt mèo nài nỉ làm cậu cũng không thể nào từ chối được, thật tình cái cô gái này làm điệu bộ gì cũng đáng yêu hết, làm người ta dễ dàng siêu lòng như vậy.

Vương Nguyên dắt chiếc xe đạp của mình trên đường, cậu cùng Tiểu Kha vừa đi bộ vừa nói chuyện rôm rả, phải nói mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cặp đôi hoàn hảo cứ ngỡ tình nhân này. Hai cái con người này ngây thơ quá độ đến nỗi bị chụp lén cả trăm bô mà không hay biết.
Vương Nguyên như tìm được bạn tâm giao, không biết là ai sai khiến nhưng mọi quá khứ “hơi bị nhục” của cậu, cậu đều đem chia sẻ hết cho Tiểu Kha. Thật may là cô nàng này có tấm lòng rất chi là độ lượng, cô thấu hiểu cho nỗi khổ của Vương Nguyên, cô vỗ vai Nguyên bình bịch động viên cậu:
_ Cố lên Vương Bánh Trôi! Cậu nhất định sẽ tìm được một cô bạn gái xứng đôi với cậu a~~~…_ Tiểu Kha nở nụ cười tươi hết sức, thật đúng là thiên thần, là thiên thần giáng trần mà, làm cậu đỏ mặt ngại ngùng rồi, Vương Nguyên nhìn đi chỗ khác gượng cười, cậu thầm nghĩ nếu tìm được bạn gái như Tiểu Kha Kha đây thì còn gì tốt bằng.
_ Cơ mà…sao lại gọi tớ là bánh trôi?_ chợt nhận ra điều gì đó không ổn, Vương Nguyên quay đầu lại hỏi.
_ Ừ…thì tại tớ thấy cái mặt cậu tròn tròn như cái bánh trôi a~ Hay tớ gọi cậu như thế nha..ha..Tiểu Bánh Trôiiiii!!!_ Tiểu Kha lại một lần nữa trưng ra cái bộ mặt đáng yêu như vậy làm Vương Nguyên không thể nói gì thêm, cũng chỉ biết cười rồi cắm mặt xuống đất mà đi.
Chưa gì đã đến khu vực nhà của Tiểu Kha rồi, thật chưa nói chuyện gì nhiều mà phải xa nhau thế này, chắc Nguyên Nguyên cũng thấy tiếc nuối lắm nhỉ.
_ A! Này này Vương Nguyên… mai cậu bận gì không? Đến nhà tớ chơi nhé? Tớ sẽ giúp cậu tìm ra bí quyết tìm bạn gái!_ Tiểu Kha đang đi bỗng dưng quay lưng về phía Nguyên, cô nàng nháy mắt tinh nghịch, lại một ý kiến táo bạo nữa rồi…
_ Không…không..phiền cậu chứ?_ Vương Nguyên lắp bắp rặn ra từng chữ, tim cậu đập thình thịch, nhưng lòng cậu lại gào thét, tại sao lại có thể thốt ra những từ đó cơ chứ, làm sao có thể đến nhà con gái chơi được??? Có khi…có khi còn gặp anh ấy nữa thì biết giải thích thế nào? Cậu không muốn bị hiểu lầm vì ham giàu có mà bám váy con gái đâu!!…
_ Ừ…vậy nhé! Ngày mai sau giờ học nhé! Bye tiểu bánh trôi!…_ Nói rồi cô nàng lại nở nụ cười thân thiện và lon ton chạy về nhà.
_ B…bye Tiểu Kha…_ chỉ đợi sau khi Tiểu Kha quay lưng đi, cậu hụt hẫng, mặt cười méo xẹo. “AAAA!!! Biết làm sao đây? Mai mình đến nhà Tiểu Kha sao? Sao lại đồng ý làm gì chứ? Mình sẽ đến nhà một tiểu thư danh giá sao? Kẻ hèn mọn như mình sao lại có thể? Làm sao có thể? Làm sao có thể???…”, trong lòng cậu đang đấu tranh rất quyết liệt, lỡ nhận lời mất tiêu rồi, giờ chỉ còn nghĩ mình nên ăn mặc thế nào là lịch sự, bước vào nhà người ta phải cư xử như thế nào thôi…

_____________________________

_ Sao em lại về cùng cậu nhóc đó?_ Tuấn Khải vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, tay này cầm ly nước trái cây, tay kia đút túi quần, tra hỏi cô em gái vừa đi cùng với trai về.
_ Anh nói Vương Nguyên hả? Tụi em mới làm quen đó. Cậu ấy rất dễ thương nga~~_ Tiểu Kha ngây thơ trả lời, vừa cười tủm tỉm vừa chạy lên phòng._ A! Mai cậu ấy sẽ tới nhà mình chơi. Anh đừng có bắt nạt cậu ấy nghe chưa. Hí hí…
Anh chép miệng, thiệt bó tay, mới quen mà đã dẫn trai về nhà.
_____________________________

Tại nhà của Vương Nguyên…
Cậu đi qua đi lại, hai tay nắm chặt để trước bụng, lúc này tâm trạng hỗn độn quá, cậu vừa hồi hộp vừa lo lắng…
Phải tự trấn an bản thân thôi.
Vương Nguyên đứng trước gương, cậu nhìn mình thật lâu, dù gì đây cũng là lần đầu tiên đến nhà của một bạn gái, hồi nhỏ giờ có tiếp xúc với con gái nhưng chưa đến mức tới nhà chơi như thế này. Vẫn đứng trước gương, và bây giờ cậu bắt đầu làm trò mèo: tập chào hỏi khi gặp ba mẹ của cô ấy, tìm cho mình một nụ cười được lòng người nhất gắn vào mặt,…
_ Như thế này đã được chưa? Chắc là được rồi nhỉ..??_ Nguyên tự nhủ, cơ mặt nghiêm trọng của cậu cũng đã giản ra dần, tiếp đến là mở tủ quần áo và lựa bộ đồ nào tôn lên vẻ đẹp trai lai láng của mình.
Ngày đầu tiên đến trường mới có vẻ tốt đẹp ngoài dự kiến của Vương Nguyên, mặc dù cả đêm nháo nhào lên vì cuộc hẹn với Tiểu Kha, nhưng suy cho cùng thì cậu vẫn ngủ ngon và có một giấc mộng đẹp.

Đã 12 giờ khuya, màn đêm yên tĩnh đã chiếm gọn khu phố nơi Vương Tuấn khải ở. Đọc xong cuốn sách đang còn dở dang, anh gấp lại, đứng dậy vươn vai, lắc lắc cái cổ. Anh mở cửa bước ban công, đứng tựa vào mép cửa và nhìn ra bên ngoài, mặt đăm chiêu. Ánh trăng le lói như một tâm điểm trong bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt thanh tú của anh, trông anh như một đại minh tinh trên thảm đỏ vậy. Nhưng ánh trăng đó vô tình đã soi quá rõ nét buồn đậm trên khuôn mặt đó, mắt anh hướng về một nơi nào đó xa xăm, đôi mắt dịu lại buồn bã, có lẽ anh đang nhớ về một người…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s