[Kaiyuan] [Shortfic] ANH! LÀM BẠN GÁI EM NHÉ?

#9. Suy đoán

Từng cú đạp giáng xuống người cậu, không thương tiếc. Cậu nhắm mắt, ôm mặt, môi cắn chặt đến bật máu. Bọn chúng thỏa sức đánh đập cậu, đạp lên đầu cậu, thứ dịch màu đỏ rỉ ra trên miệng vết thương. Cậu đau đớn, không thể kêu la được gì. Hóa ra đây là lời cảnh báo của Chí Hoành sao? Cậu khóc, thật uất ức, có lẽ cậu sẽ chết ở đây mất.

“Dừng lại đi!”
Một giọng nói trầm ấm quen thuộc từ ngoài cửa vọng vào, không quá to và không quá nhỏ, đủ để cho đám người đó ngưng đánh. Cậu thở dốc, thả lỏng người nằm trên sàn nhà lạnh tanh. Hẳn là anh rồi, cậu cười mãn nguyện và ngất đi.
Ánh sáng rọi vào nhà kho, phản chiếu lại hai cái bóng đen đang đứng ở cửa, ngoài anh ra, còn có một người khác, là Vũ Phong.
Anh nhìn thấy cậu gục xuống, cơn đau ở tim lan ra khắp người, tay nắm chặt, người anh nóng ran, không phải vì sốt, là tức giận.
“CHẾT TIỆT!!”
Mấy gã to con đó nhìn thấy anh thì chỉ biết đứng sững người, mặt tái xanh, run như cầy sấy mặc cho anh lao tới đánh chúng nó. Vũ Phong cũng không để cho tên nào thoát, anh đứng chặn ở cửa và đánh gục mấy tên định bỏ trốn. Bây giờ máu điên đã dồn hết lên não của Vương Tuấn Khải rồi, anh có muốn ngăn cũng không được, mất công lại ăn đấm thì khổ.
Vương Tuấn Khải anh sau khi hạ gục mấy tên nhãi nhép, anh lườm mắt sang tên đầu sỏ và lao vào đánh hắn, anh đè người hắn ra, dồn hết sức vào những nắm đấm, đôi mắt sắc lẹm đang tóe lửa khiến tên đó run sợ và chỉ có thể nằm hứng đòn của Tuấn Khải. Vũ Phong nhanh chóng bế Vương Nguyên lên, cố gắng bảo Tuấn Khải ngừng tay. Mãi một lúc sau, anh mới bình tĩnh mà thở dốc, hướng mắt về phía Vương Nguyên đáng thương.
_ Đưa cho tôi._ Anh đến chỗ Vũ Phong đang đứng, giang hai tay ra toan giành bế cậu từ tay cậu bạn của mình. Vũ Phong nhìn theo Tuấn Khải, anh phì cười.
_ Đến nhà tớ đi._ Tuấn Khải dừng lại, anh quay đầu nhìn, Vũ Phong nhún vai_ Nhà tớ ít người, về nhà cậu không khéo lại bị người khác dòm ngó._ Tuấn Khải không nói gì, vẫn quay lưng bước đi, Vũ Phong mỉm cười chạy theo, anh rất hiểu cậu bạn của mình, không nói gì tức là đồng tình với ý kiến của anh, nhưng nếu Tuấn Khải không đồng ý thì anh cũng làm theo ý của mình chứ không hề sợ cậu thiếu gia nhà họ Vương kia đâu.
—————-
Hoàng hôn buông xuống, Vương Nguyên cuối cùng cũng tỉnh, khó khăn lắm hai hàng mi của cậu mới mở hẳn. Có gì đó hơi đau, ở đầu và khắp người.
_ Cậu tỉnh rồi hả? Hôn mê gì mà lâu quá vậy?
Vũ Phong vừa lúc đi vào phòng thì thấy cậu đã tỉnh, anh mỉm cười hỏi.
_ Cậu con trai mà sao yếu quá vậy? Bị đánh chút xíu đó mà đã gục rồi._ Vũ Phong bĩu môi, anh vừa rót một ly nước đầy vừa đưa một nắm thuốc cho cậu._ Thuốc tê hết tác dụng rồi nên mới đau phải không?…Chậc chậc…tụi đó cũng dã man thật, cậu chân yếu tay mềm như vậy mà nỡ đánh muốn rách cả đầu.
Vương Nguyên ngậm ngùi, lúc đó một phần cũng vì quá sợ mà đâm ra yếu xìu như vậy, vả lại từ trước đến giờ cậu đã gặp cảnh tượng này bao giờ đâu, ba mẹ cậu cưng cậu nhưng cưng trứng, chưa ai dám đánh cậu, mà giờ bị như vầy nè. Cậu đưa tay lên ấn nhẹ chỗ cảm thấy đau đau, chỗ đó đang bị thương, máu còn rỉ ra một chút, có thể thấy rõ một chấm màu đỏ to đùng bị khô lại trên miếng băng trắng, cậu nhíu mắt, hít hà kêu đau. Rồi như chợt nhớ ra gì đó, cậu lại hỏi:
_ Nhưng mà…là anh đã cứu em sao?
“Ừ.”, Vũ Phong ngồi bên giường cậu đáp.
_ Thật sao…..rõ ràng…là giọng của anh ấy…_Vương Nguyên lấy làm ngạc nhiên, cậu lầm bầm những vẫn đủ cho Vũ Phong nghe thấy.
Anh cười khẩy lên và hướng ra phía cửa, nói lớn:
_ Này! Còn định đứng đó đến khi nào nữa hả? Người ta đang muốn gặp ân nhân đấy!
“Ách”, nãy giờ còn có một người đứng ngoài cửa nữa, nghe giọng Vũ Phong, người đó giật mình suýt té luôn.
Cái bóng đen phía sau cửa ló dần, làm Nguyên hết cả hồn. Thì ra là anh, là Vương Tuấn Khải, thì ra cậu nghe không lầm, người cứu cậu là anh. Bỗng chốc tim cậu lại đập bình bịch khi nhìn thấy anh, nãy giờ anh đứng ngoài cửa chỉ để nghe tình hình của cậu mà không dám vào sao? Anh nhát gan quá vậy..
Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên có chút e ngại, Vương Nguyên cũng nhìn Tuấn Khải có chút ngượng ngùng..
_ Đỡ hơn chưa?
_ V…vâng. Em đỡ nhiều rồi.
Câu đối thoại ngắn gọn trong 5 giây, không gian im ắng đến ngột ngại. Vũ Phong nhìn biểu hiện của hai con người kia, cậu chống lên trán lắc lắc đầu thở dài, sao mà câu chuyện lại chán đến như vậy chứ.
_ Ầy. Này Vương Nguyên. Em có biết vì sao chúng lại đánh em không?_ Vũ Phong không thể để cái cảnh tượng ngại ngùng này tiếp diễn được, anh đành hỏi đại một câu giải tỏa bầu không khí.
_ Vì..chơi với mấy người nhà giàu các anh._ Cậu phụng phịu đáp, câu nói này làm hai người kia cảm thấy nhột, bộ chơi với họ là không được sao?_ Và…vì Tiểu Kha nữa.
_ Em…biết ai gây ra không?_ Vũ Phong bỗng trở nên nghiêm túc, hai cùi chỏ chống lên đầu gối, mắt hướng về Vương Nguyên, cậu nhìn anh, hơi lúng túng, cậu mà biết thì cậu với Tuấn Khải đâu thành ra như thế này._ Ý anh là em có biết người len chụp ảnh và tung lên bản tin nhà trường không?
Cậu liếc nhìn Tuấn Khải, anh vẫn ngồi đó mà không nói gì. Vũ Phong cũng nhìn theo hướng của cậu, hiểu ra, anh vừa nhíu mày vừa cười: “Này Vương Nguyên! Đừng có suy diễn bậy bạ. Tuấn Khải không phải là người thích đi tung tin này nọ để bêu rếu người khác đâu.”
Câu nói làm cậu chột dạ, mặt xìu như bánh bao thiu, cậu không dám nghĩ kẻ xấu đó là anh đâu, chỉ là khi nghe đến chuyện này, cậu bấc giác nhìn anh như muốn hối lỗi mà thôi. Còn Tuấn Khải thì nhìn cậu, đôi mày có hơi nhíu lại, đừng nói bây giờ cậu còn nghi ngờ ân nhân đấy nha.
_ Nếu vậy thì sao chúng ta không điều tra thử ai là kẻ gây ra chuyện này đi.
_ Cậu có bị rảnh không? Tiểu Kha nổi tiếng như vậy, lại đi cùng bạn trai. Có ai bắt gặp thì ngay tức khắc cũng sẽ chụp lại thôi, làm sao biết được người nào chụp mà tìm._ Khải phản bác lại.
Vương Nguyên thấy cũng có lý, cậu không nói gì. Vũ Phong nhếch miệng, anh đứng dậy, lôi một cái phong bì bị phông lên đưa cho Tuấn Khải, anh mở ra xem, là một sấp ảnh chụp Vương Nguyên và Tiểu Kha ở biển. Tuấn Khải khá ngạc nhiên, Vương Nguyên nhìn thấy nét mặt của anh, thế là cố gắng bò dậy lân la đến để coi.
_ Gì…gì đây?? Sao cậu có mấy hình này?_ Tuấn Khải nhìn Vũ Phong, mắt mở to, ngay cả Vương Nguyên cậu cũng rất kinh ngạc với mớ ảnh này, sao nó lại nhiều như vậy chứ?
Vũ Phong chỉ đợi có thế, anh cười khẩy lên, lấy một tấm ảnh từ tay Tuấn Khải và phân tích:
_ Đây là mớ hình được dán trên bản tin nhà trường, lúc đó bác bảo vệ đã kịp tháo gỡ chúng xuống trước khi bị học sinh phát hiện…nhưng..không biết vì sao mà một trong những tấm hình này được dán lại trên đó._ Vũ Phong nhìn tấm hình, khuôn mặt nghiêm túc làm hai người kia cũng tập trung hết sức lắng nghe._ Theo tớ nghĩ, hẳn là có kẻ cố tình hại Vương Nguyên và Tiểu Kha. Hai người nhìn xem. Những tấm hình này chắc chắn được chụp cùng một loại máy cơ, thời gian chụp cách nhau chỉ có một giây, hơn nữa góc chụp chỉ toàn thấy lưng của hai người, rõ là người này theo dõi từ phía sau rồi.
Anh và cậu nhìn Vũ Phong, rồi nhìn nhau không nói gì, khuôn mặt đã có chút biểu hiện nghiêm trọng. Rốt cục là ai đã làm chuyện này?
_ Hơn nữa, bãi biển này thuộc quyền của một khu resort. Đến đây thì chắc chắn điều tớ nói là đúng đấy nhé._ Vũ Phong tiếp lời.
_ Vậy, theo anh thì chúng ta có manh mối nào không?_ Đoạn, Vương Nguyên quay sang hỏi Vũ Phong sau một hồi suy xét.
_ Chưa…vẫn chưa có gì ngoài đống hình anh lấy được từ bác bảo vệ của trường._ Nghe đến đây, Tuấn Khải và cậu thở dài chán nản._ Đừng bày bộ mặt ỉu xìu như vậy chứ. Tìm cách nào!
Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên ngước mặt nhìn Vũ Phong, người hăng hái trong vụ này nhất, chờ đợi cách giải quyết. Vũ Phong tay cầm tấm ảnh, đi qua đi lại gật gù suy nghĩ như một thám tử, được một lúc thì lên tiếng, nhoẻn miệng cười:
_ Phải biết được nguyên nhân vì sao kẻ đó muốn hại Vương Nguyên và Tiểu Kha. Trước tiên…._ Vũ Phong quay phắt người lại, đi đến cây sào vớ lấy cái áo khoác, ra vẻ khẩn trương, trong khi hai con người kia còn ngạc nhiên với hành động của anh_ Vương Tuấn Khải, đến nhà cậu thôi. Chúng ta cần hỏi Tiểu Kha một số điều.
—————
_ Theo dõi? Anh nói tụi em bị theo dõi sao?
Vũ Phong không chần chừ, anh vào thẳng vấn đề.
_ Phải. Sự việc cũng đã rõ rồi. Chỉ là bây giờ chúng ta chưa có manh mối nào để tìm được kẻ đó. Cho nên anh đến đây để em một vài chuyện.
Tiểu Kha nuốt nước bọt, cô không thể ngờ lại có người nhẫn tâm hại mình như vậy. Sự cố lần này khiến cô lúc nào cũng mang tâm trạng lo lắng, cũng may là tin tức nhanh chóng bị ếm nhẹm đi, chưa lọt đến tai hai ông bà Vương. Thế mà bây giờ nghe tin này, tinh thần cô như sụp đổ hoàn toàn.
_ Chuyện em và Vương Nguyên giả vờ hẹn hò, em có nói cho ai biết không?_ Vũ Phong hỏi.
Tiểu Kha ngạc nhiên, sao anh lại hỏi điều đó? Cô hướng anh hỏi lại: _ Sao….sao vậy ạ?
_ Em cứ trả lời đi. Anh nghe Vương Nguyên nói hai người đã đến một bãi biển vắng người, nó thuộc khu vực của một resort, không phải muốn là vào được.
Tiểu Kha ngẫm một lúc, anh ta nói có lý, cô đã chủ động rủ Vương Nguyên đến đó, nói cách khác nó là yêu cầu của Khải, khu resort là chỗ quen thân thiết với tập đoàn nhà họ Vương. Dù gì thì cô chính là đang giúp đỡ Vương Nguyên, nếu cứ thong dong ngoài đường phố, e là không tránh khỏi hiểu lầm.
_ Thật sự….thật sự là em không hề nói với ai về buổi hẹn đó. Nhưng mà…_ Tiểu Kha ngập ngừng, làm cho ba con người kia đưa mắt theo dõi cô không rời, mong đợi một manh mối khả quan nhất.
_……Lúc từ trong quán cafe đi ra, em có nhận được một cuộc gọi của bạn.
“Là ai??”, cả ba người đồng thanh làm Tiểu Kha giật mình.
_..Là của An Châu…bạn cùng lớp với em.
Một luồng điện xoẹt qua ba người kia. Có lẽ đây là một manh mối rõ ràng nhất, cô bạn An Châu kia bây giờ thành nghi án đầu tiên.
_ Các anh….An Châu là bạn thân của em a. Đừng nghĩ cô ấy là người gây ra chuyện này nha._ Tiểu Kha như đoán được nét mặt của họ, cô vội thanh minh cho cô bạn của mình.
Tuấn Khải đang đăm chiêu suy nghĩ, trong đầu anh vừa xoẹt qua một hình ảnh nào đó, anh nhíu mày, không thể nhớ nổi lúc đó anh gặp đã gặp ai. Vũ Phong và Vương Nguyên nhìn anh, hỏi thì anh lại bảo không có gì.
_ Vậy…em đã kể cho cô ta nghe về buổi hẹn đó sao?_ Vũ Phong lại quay sang Tiểu Kha, lúc này cô là người rối hơn ai khác.
_ Vâng…tại em lỡ miệng…nên có tiết lộ đôi chút…..Nhưng…cô ấy là bạn thân của em..có gì tụi em cũng đều tâm sự với nhau, không thể có chuyện cô ấy hại em đâu a, tụi em rất hiểu nhau đó.
Không gian bỗng lắng xuống, không còn ai nói thêm điều gì về chuyện này nữa.
Đã 7 giờ tối, Vũ Phong và Vương Nguyên trở về nhà, vụ điều tra hôm nay đành tạm ngưng lại.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s