[Kaiyuan] [Shortfic] ANH! LÀM BẠN GÁI EM NHÉ?

#18. Người cũ (2)

_ Tiêu Lan?!?

_ Vương Tuấn Khải. Đã lâu không gặp.

Vương Tuấn Khải như không tin vào mắt mình, trước mặt cậu hiện giờ là Tiêu Lan, chính là ký ức đau buồn của anh ba năm trước. Đã lâu không gặp, sao bây giờ lại bất ngờ đến đây.

_ Chỉ mới ba năm thôi, mà cậu nhóc Vương Tuấn Khải ngày nào đã cao lớn như thế này sao? Trông cậu rất soái đấy._ Tiêu Lan mỉm cười nhìn anh. Chính cô cũng chẳng thể hình dung nổi vóc dáng của anh so với ba năm trước sẽ như thế nào, té ra lại khác xa như vậy, nhưng chỉ duy nhất ánh mắt sắt lạnh ấy thì không thay đổi.

Vương Tuấn Khải không hiểu sao khi gặp lại Tiêu Lan, trong lòng anh lại có cảm giác bất an lạ thường. Nếu cứ đứng ở đây, sợ rằng Vương Nguyên sẽ thấy mất. Anh không để cô nói thêm lời nào tại đây nữa, vội vàng đi lướt qua cô, để lại lời nói tựa gió thoảng, “Đi theo tôi.”

Tiêu Lan không lấy làm ngạc nhiên, cô nhanh chóng theo sau Tuấn Khải, trước vô số con mắt biểu cảm khác nhau nhìn theo. Vương Nguyên đứng chết trân, đầu óc không thể thông nổi. Tiêu Lan nói hôm nay sẽ đi gặp người đó, chả nhẽ là anh? Ánh mắt của anh nhìn cô ấy là có ý gì? Hai người họ là đang đi đâu? Vương Nguyên rất hoang mang, đến nhấc bước chân lên cũng không nổi.

_________________________

Vương Nguyên cứ thế đã đứng trước cửa nhà anh từ khi nào. Đã lỡ nhắn tin bảo anh cậu sẽ đến, anh một lát nữa nhận được tin nhắn hẳn sẽ nhanh chóng về nhà thôi.

_ Vương Nguyên?…..Cậu đến gặp Khải ca hả?_ Tiểu Kha từ trong phòng nghe tiếng bấm chuông, cứ ngỡ là anh về, cô định sẽ hỏi anh về chuyện chiều nay, nhưng không ngờ lại là Vương Nguyên, gương mặt thoáng nét lo lắng ngạc nhiên khiến cậu chỉ mới nhìn cũng nhận ra.

Cậu mỉm cười gật đầu, “Tớ….đã hẹn với anh ấy rồi..”, đoạn, Tiểu Kha dẫn cậu vào nhà. Đặt lên bàn ly sữa nóng, cô khẽ ngồi đối diện quan sát. Vương Nguyên vẫn còn thẩn thờ, khuôn mặt sầu não thấy rõ, cậu chỉ vội tỉnh lại ngay khi Tiểu Kha lên tiếng hỏi thăm.

_ Cậu…có phải đã thấy cảnh hồi chiều?_ Tiểu Kha chảy mồ hôi, ngập ngừng một hồi lâu mới dám hỏi.

Vương Nguyên gật đầu, chốc, cậu ngước lên nhìn Tiểu Kha. Cô nàng trông lo âu như vậy, chắc chắn sẽ biết rõ mọi chuyện.

_ Tiểu Kha. Cậu có thể nói cho tớ biết….mối quan hệ giữa họ được không?_ Vương Nguyên nhìn xoáy vào ánh mắt bối rối của cô, cương quyết muốn biết, dù sau đó nó khiến cậu đau đớn, cậu vẫn muốn nghe, hoặc cậu nếu có thể bỏ qua được, nhất định sẽ làm.

Tiểu Kha ấp úng, nửa không muốn cậu biết, nó cũng đã là chuyện cũ rồi. Cô thầm trách mắng cô gái Tiêu Lan kia, cớ gì mà giờ quay lại, khiến mọi chuyện trở nên rối rắm thế này….

_ Thật ra….cô ta là mối tình đầu của Khải ca.

Vương Nguyên chỉ mới nghe đến đó, cảm giác như tất cả sụp đổ trước mắt. Tiểu Kha nhìn thấy bộ dạng kia, nhanh chóng trấn an cậu, cô muốn giải thích rõ ràng tất cả những gì trước đó.

_ Vương Nguyên. Đây đã là chuyện cũ…Nếu cậu thật sự muốn nghe thì phải bình tĩnh…_ Phải đợi đến lúc cậu thật sự bình thường trở lại, Tiểu Kha mới tiếp tục kể.

_ … Đã ba năm rồi…Từ lúc Khải ca học cấp hai, anh ấy tham gia câu lạc bộ bóng rổ, và chị Tiêu Lan là quản lí của nhóm anh ấy. Tiêu Lan là cô gái hòa đồng, chu đáo. Khải ca thường hay nói chuyện với chị ấy, cả hai lúc đó cứ tưởng sẽ trở thành cặp đôi đẹp nhất đấy…Không ngờ sau này chị ấy lại là người chủ động chấm dứt mọi liên lạc của anh ấy, chỉ vì không muốn bị người khác dòm ngó…Bị chính người mình thương cự tuyệt, Khải ca đã đau đến nhường nào…

Vương Nguyên khẽ cười nhạt, câu chuyện quá lâm li bi đát nhỉ, trớ trêu hơn cậu lại dính vào cuộc tình phức tạp này, ai ngờ chính cậu lại kết thân với người yêu cũ của anh, thật khôi hài, Trái Đất có phải quá nhỏ không? Anh vẫn chưa thấy về, cậu lại không thể biết được hai người khi gặp nhau sẽ nói chuyện gì, khắp người cậu đều cảm thấy bức bối nặng nề.

Vương Nguyên cậu chỉ là người đến sau, và mối tình trước của anh đã hoàn toàn chấm dứt chưa, cậu không biết. Tiểu Kha nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cậu đi vào phòng anh, cô khẽ thở dài, mọi chuyện liệu có ổn thỏa không..

__________________________

Cho đến khi trời đã hoàn toàn tối, Vương Tuấn Khải mới về đến nhà. Bước vào phòng như kẻ mất hồn, anh giật mình khi nhìn thấy cậu ngồi đó, đến đèn phòng cũng không thèm bật.

_ Nguyên tử…..Em…sao lại ở đây?_ Tuấn Khải bật công tắc đèn, cậu nhìn anh, đôi mắt đượm buồn vội che giấu đi, cậu mỉm cười.

_ Anh không nhận được tin nhắn của em hả?

“Có sao?”, đoạn, anh mở điện thoại ra xem, đúng là có tin nhắn của cậu, nhưng không có cuộc gọi nhỡ nào, chẳng lẽ cậu lại ngốc đến mức không thấy anh đáp trả mà lặng lẽ ngồi đợi từ nãy giờ.

_….Xin lỗi em…Tại anh bận chút việc…

Vương Nguyên nhìn anh thất vọng, anh đang giấu, sao không nói cho cậu biết..

_ Anh….là gặp cô gái đó..đến giờ này mới về sao?

Vương Tuấn Khải khựng người, cuối cùng cậu cũng thấy được rồi sao. Anh nuốt nước bọt, không dám nhìn vào mắt cậu nữa.

_ Hai người đã nói chuyện gì vậy?

_ Chỉ là lâu ngày không gặp….

_ Hai người có mối quan hệ gì vậy?_ Vương Nguyên tiến lại gần anh hơn, vẫn chăm chú nhìn anh, nhưng anh lại không chịu nhìn thẳng cậu mà nói. Giọng cậu đầy nghi hoặc, chẳng hiểu sao lại muốn chính anh kể về quan hệ giữa hai người mặc dù cậu đã biết.

_ Chỉ là bạn thôi. Em hôm nay sao lại thế? Không tin anh hả?_ Vương Tuấn Khải nhíu mày, anh quá lúng túng, vội vàng hỏi ngược lại.

_ Ừm..Em biết rồi._ Vương Nguyên nhận ra mình đã làm bầu không khí trở nên ngột ngạt, cậu hạ giọng. Sau đó thì cố gắng trở nên tươi tỉnh, nói sang chuyện khác.

—————

_ Nguyên tử….Em có tin anh không?

Vương Nguyên ngẩn mặt nhìn anh, cậu đang nằm trong lòng anh, lắng nghe nhịp tim đều đều của anh, bỗng dưng anh siết cậu chặt hơn một chút và ngập ngừng hỏi. Cậu biết anh đang nghĩ gì mà, cậu hiểu anh hỏi như vậy là có ý. Cậu gật đầu cười, dù chỉ là một chút, nhưng niềm hy vọng nhỏ nhoi trong cậu vẫn lóe sáng, cậu vẫn muốn tin tưởng anh, cậu là đang cố tin vào tình yêu của chính mình.

_ Cuối tuần này đưa em đi công viên nha.

_ Ừm. Tất nhiên rồi._ Anh mỉm cười ôn nhu, ôm cậu chặt hơn.

Sau khi Vương Nguyên trở về nhà, Vương Tuấn Khải lại nhận được một cuộc gọi, là một dãy số dài lạ lùng.

Cả đêm hôm đó, anh nằm trằn trọc không yên, cũng chẳng thể hình dung nổi những chuyện ngày hôm nay, nó bất ngờ ập đến khiến anh không kịp đón nhận.

Người mà anh từng yêu thương, thứ tình cảm mà sau này anh nghĩ nó chỉ là một phút bồng bột, đã từ lâu rời bỏ anh, vậy mà bây giờ gặp lại, anh không khỏi ngỡ ngàng. Tiêu Lan chủ động tìm gặp anh, cô ấy không thay đổi nhiều, vẫn xinh đẹp như vậy. Cô ấy còn cười nữa, nụ cười đó khiến lòng anh lại dấy lên cảm giác lạ lùng, nhưng nó lại xen lẫn sự tức giận. Trước đây, anh rất thích nụ cười đó. Nhưng bây giờ, trông nó như đang giễu cợt anh.

Tiêu Lan, đáng lẽ không nên quay về làm gì, vì anh đã gần như có thể quên cô.

———–

Vương Nguyên, cậu đêm nay cũng không ngủ được, cả bề mặt gối trắng đều thấm đẫm nước mắt. Vương Nguyên nằm đấy, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, không hiểu sao cứ khóc. Cậu cảm thấy mình thật điên rồ, chuyện của anh đã qua lâu rồi, cậu và anh cũng đã trở thành một cặp, nhất thiết phải cảm thấy uất ức mà khóc sao.

Nhưng Tiêu Lan đã nói, nếu có cơ hội, cô ấy sẽ chuộc mọi lỗi lầm, nếu tốt hơn, có thể tình cảm giữa họ có khi sẽ được hàn gắn lại.

Vương Nguyên, cậu cảm thấy lo sợ điều đó, cậu không hề muốn nó xảy ra.

Vương Nguyên, cậu là đang ghen, cậu ghen với người cũ của anh.

__________________________

Thứ bảy..

“Bíp…Bíp”

<<Nguyên tử…Anh có việc đột xuất. Là chuyện trong gia đình thôi, có lẽ ngày mai anh không thể đưa em đến công viên được rồi. Xin lỗi em. Hẹn dịp khác nha.>>

Vương Nguyên chán nản, cậu thở dài thườn thượt. Chán thật!

Nhưng mà, có chuyện gì trong nhà anh sao? Cậu thấy lo, trong lòng đã nghĩ, nên nhắn tin hỏi Tiểu Kha….

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s